BẠN ĐÃ THỰC SỰ BIẾT NÓI?

BẠN ĐÃ THỰC SỰ BIẾT NÓI ?

 


Câu hỏi dường như nghe có vẻ ngớ ngẩn khi ở cái tuổi đọc rõ, viết giỏi chẳng ai lại tự hỏi mình “biết nói” hay chưa?

Dạo gần đây tôi hay quan sát : Tôi để ý đến những lời thầy cô giảng kể cả những thông điệp mà họ muốn truyền tải, tôi trò chuyện với những nhân vật đó … Và tôi để ý đến các bạn : Có thể bằng tuổi tôi hoặc ít hơn trong 1 lớp học !

Các bạn cùng nghe :


CC1: Tổ chức định mức lao động _GV: Bảo Khanh
[ Một vài sv lên bảng làm bài tập liên quan đến môn học ]
GV : Đấy ! Sinh viên Đại học dùng ngôn từ như thế này đây?
Theo nhận định của giảng viên : Cô nói rằng hầu hết công việc bạn lựa chọn khi ra trường đều phải viết BÁO CÁO. Và nếu rằng với vốn từ như thế này thì liệu các bạn sẽ xoay sở như thế nào ?

CC2: Quản trị nhân lực_ GV ( thầy gì không nhớ tên )
[ Vấn đề đặt ra là sv hãy chọn TRUE or FULSE và giải thích ]
GV: Theo em vấn đề này là Đ hay S ?
SV : Theo em là Đ ạ !
GV: Tsao lại là đúng, mà …. ?
SV : À S ạ !
GV : Đấy ! Các bạn đưa ra câu trả lời nhưng không thể giải thích được lý do tại sao. Không thể bảo vệ được quan điểm của mình, hay nói một cách khác là không khiến người nghe bị thuyết phục bởi những câu trả lời mang tính lựa chọn. ( VD : Nhân lực, tài lực, vật lực yếu tố nào là quan trọng nhất? WHY? )

CC3 : Khi làm bài kiểm tra/thi ( Nhận xét của GV xin được giấu tên )
-         Những bài ktra đơn giản mang tính lý thuyết cho về nhà thì các bạn đều lên search Google, copy & paste còn những bài tập tình huống hoặc ý kiến cá nhân thì các bạn làm sơ sài or lười suy nghĩ, thường xuyên chép bài của nhau. K thể hiện được rõ quan điểm cá nhân về chủ đề đưa ra.

-         Các bạn làm bài thi cuối kì có nhiều bạn viết rất dài NHƯNG tôi cũng không hiểu các bạn đang nói về vấn đề gì. Có bạn chép lại 1 đoạn, còn có trường hợp phân tích chán chê rồi lại quay trở lại ý đầu tiên. Bên cạnh đó còn khá nhiều bạn có ý nhưng không biết triển khai như thế nào.Nếu các bạn phân tích kỹ hơn một chút chắc chắn chúng tôi sẽ cho điểm ý đấy.

Nói trong chữ viết, trong lời ngữ và kể cả trong tư duy.”

Nhắc đến NÓI ở đây chắc có bạn sẽ nghĩ rằng đó là các ngôn ngữ được phát ra từ miệng. Vậy : “Im lặng” có phải là một cách nói? – bất kỳ một sự phản ứng và thể hiện nào của bạn với thế giới cũng bày tỏ một cách nhìn rất riêng, nói bằng một thứ ngôn ngữ PHI NGÔN TỪ. Bạn có nghĩ rằng đôi khi trong cuộc sống mình nói quá nhiều những từ thừa mà có khi cũng cần thời gian dừng lại một chút để ngẫm nghĩ và tu tập?

Hoạt ngôn trong lời nói, điêu luyện trong câu chữ và nhanh nhạy trong tư duy. 

Các bạn có nghĩ rằng, việc chưa thực sự HOẠT NGÔN khiến chúng ta bỏ lỡ khối cơ hội trong cuộc đời hay không ?
-          Làm quen với 1 cô gái
-          Đứng trước giảng đường khoảng 100sv để thuyết trình
-         Giới thiệu về bản thân?
Hay kế tiếp đây là một buổi PHỎNG VẤN XIN VIỆC?

Mà thôi, tôi cũng k đề cập đến những vấn đề như xin việc nữa, Hẳn là cũng còn hơn 1 học kỳ nữa đối với 1 sv năm cuối để làm cái hoạt động này.

Nhưng có 1 sự thực đang diễn ra rằng : Tôi thấy bản thân khiêm nhường trước những người CÓ TIẾNG NÓI (hay đơn giản là họ có khả năng trình bày vấn đề tốt) Và nhận thấy rằng những lời nói đấy CÓ TRỌNG LƯỢNG,có SỨC ẢNH HƯỞNG, có UY QUYỀN & có cái TÔI khẳng định chính họ ở trong đấy.

Vậy điều ngược lại sẽ là như thế nào nếu bạn không có khả năng như vậy?

Con người tồn tại, giao tiếp và tương tác trong thế giới ở dạng INPUT & OUTPUT – thu nạp thêm tri thức, vốn sống từ những màu sắc huyền diệu của cuộc sống xung quanh để rồi lại bình an tu tĩnh ở trong mình và thể hiện ra bên ngoài bởi tâm thái, hành động rồi cả chính lời nói với vạn vật. Lời nói chỉ là một hình thái, dù nhỏ nhưng nó cũng thể hiện một lối sống, một nhân cách và một sự tương tác có giá trị.
Tôi nhận thấy rằng TỪ VỰNG tiếng Việt vô cùng phức tạp, đa nghĩa. Nếu như trong EL YOU = bạn, cậu, mày, mi, em/a … thì với người Việt có vô vàn cách gọi khác nhau. Đó cũng là lý do mà mỗi cá nhân cần lựa chọn ngôn từ làm sao cho hợp lý. Tôi nghĩ rằng có sự tự tin trong NGÔN TỪ/TỪ VỰNG thì mới tự tin được trong LỜI NÓI được.
Câu hỏi đặt ra là : CÓ AI ĐÓ KHÔNG NHẬN RA HAY HỌ KHÔNG MUỐN THAY ĐỔI?
Và lúc này tôi đang nhớ đến câu nói của nhân vật : Anh ấy sinh năm 86, Tony Dzung – người sáng lập nên Langmater. Anh chia sẻ: Trong quá trình vận hành Lang tôi nhận thấy những người Dừng việc/Nghỉ việc thuộc 2 đối tượng :
1.     Không phát triển bản thân
2.     Không tận tâm, tận tụy.
Tôi thiết nghĩ, dù với lý do gì về : nghề nghiệp, các mối quan hệ … thì việc rèn luyện về ngôn từ và hoạt ngôn là rất quan trọng. Chúc các bạn THÀNH CÔNG !

Bài viết nằm trong chuyên mục : “Chủ nghĩa cá nhân”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Trở thành cô gái dịu dàng nhất

Thế giới ảo, cuộc sống thật