NHỮNG BƯỚC CHÂN

Chiều thu !
Người ta gọi mùa thu là mùa tình yêu..
Cũng có khi lại gọi đó là mùa của ẩm thực  
Thu đến : Không những cơn mưa rào bất chợt
Không nắng chói chang ran rát bỏng da
Không tất bật như những ngày hè tháng Sáu
Thoang thoáng một chút nhẹ nhàng, man mác yêu thương

Thanh Hóa những ngày này thật là dễ chịu
Ta cảm nhận được không khí, mùi vị của quê hương
Những cánh đồng trải dài xa tắp, dòng sông Mã chảy bồi phù sa
Em bé chăn trâu vắt vẻo bờ đê làng...
Cho trâu tắm rồi tụ hoài chơi đuổi bắt
Hương vị đồng quê xen lẫn tiếng sáo diều
Âm thanh chim hót hòa vào màu xanh của cỏ lá

Nơi ấy trong tôi đã chất chứa ngập tràn bao  kỉ niệm
Nhà mái ngói, cái vườn sân, giếng ao làng
Nuôi lớn tôi tâm hồn trẻ nhỏ
Mười chín rồi nhưng vẫn thấy chẳng khôn nguôi


Tôi ước những cảm xúc ấy trong tôi sẽ mãi vẹn tròn
Như ngày đầu tôi từng đặt chân tới
Bi bô nói mẹ nói cha chập chững bước đi đầu đời
Dù khôn lớn vẫn ngóng hoài những ngày ta thơ bé

Thanh Hóa quê tôi còn tuyệt vời nhiều hơn thế
Hãy tạm dừng ngắm nghía những đổi thay
Tôi lại yêu những gì thân thuộc


Yêu quê hương, yêu mái ấm gia đình ! 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Trở thành cô gái dịu dàng nhất

Thế giới ảo, cuộc sống thật